Chuyên mục - Sách và Thư viện
Giới thiệu tác phẩm Biển của mỗi chúng ta

Nguyễn Ngọc Tư là một nữ nhà văn trẻ đang ngày càng có tiếng vang trên văn đàn. Độc giả yêu văn học biết nhiều đến chị qua nhiều tập truyện ngắn với một văn phong không giống ai như: "Ngọn đèn không tắt", "Biển người mênh mông",  "Sống chậm thời @".... Đặc biệt là tập truyện vừa "Cánh đồng bất tận", tác phẩm đã đưa về cho chị nhiều giải thưởng trong và ngoài nước.v.v. Tuy nhiên, Nguyễn Ngọc Tư còn là một cây viết tạp văn rất có duyên.Năm 2008, Nhà xuất bản Văn hóa Sài Gòn kết hợp với Thời báo kinh tế Sài Gòn đã cho ra mắt bạn đọc tập tạp văn "Biển của mỗi người" của nữ nhà văn Đất Mũi này.

Nguyễn Ngọc Tư (sinh năm 1976 tại xã Tân Duyệt, huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau) là một nữ nhà văn trẻ của Hội nhà văn Việt Nam. Lý giải cho việc cầm bút viết văn của mình, Nguyễn Ngọc Tư đã nói trong lời mở đầu: Chị viết văn là vì thấy buồn, viết để nghĩ rằng mình sẽ giải thoát mình khỏi sự cô đơn. Nhưng thực ra là càng viết thì chị càng cô đơn. Và càng cô đơn, chị càng viết. Nguyễn Ngọc Tư là như thế. Và tất cả các nhà văn trên đời này cũng đều như thế. Cũng  như là mỗi người sống ở trên cõi đời này đều có riêng cho mình một biển vậy.

Cuốn sách của Nguyễn Ngọc Tư được xuất bản lần này chỉ mỏng manh có 135 trang nhưng chứa đựng đến 30 bài tạp văn được đăng tải trên báo, tạp chí. Nói đến tạp văn là nói đến một thể loại văn học mà người viết có rất nhiều đất đai để phóng bút. Với Nguyễn Ngọc Tư, tạp văn của chị lại rất nhẹ nhàng với những suy ngẫm từ những mẩu chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống. Đó là những chuyện mà chị đã chứng kiến, nếm trải và chiêm nghiệm. Điều này được thể hiện qua bài "Biển của mỗi người" mà tác giả đã dùng làm tên chung cho cả tập để thấy được cái đặc trưng của tạp văn Nguyễn Ngọc Tư. Câu chuyện kể về hai ông bạn già rất có cá tính, không thích sự ồn ào của lễ tết mà thích sự lặng lẽ, cô đơn. Bởi "càng ồn ào lễ hội người ta càng cô đơn, càng đông đúc chung quanh ta càng đơn độc, bởi có những tâm hồn không ai chạm thấu được". Vậy là đến tết, một ông bỏ thành phố bay ra biển thăm bạn già; ông kia bỏ biển về quê "treo võng ngoài bìa vườn chờ ngày qua, chờ cho hết cuộc hội hè đình đám, chờ cho hết cuộc nhắc nhớ sự cô đơn". Đó có lẽ là tính cách riêng của người già Nam Bộ. Đầy cá tính và tự do. Đó cũng là mơ ước giản dị mà tối thượng của con người: được làm những gì mình muốn, được nghĩ những gì mình thích. Tựa như mỗi con người có một biển riêng của mình vậy, mặc dù cả trái đất này chỉ có một biển chung.

Đọc tạp văn Nguyễn Ngọc Tư, thỉnh thoảng lại bắt gặp những bất ngờ thú vị. Trong bài "Thế giới của hai người", tác giả kể về tục kiêng cử của phụ nữ Nam Bộ khi nằm ổ: ăn mặn uống đắng, tránh xa những món khoái khẩu; nằm trong buồng che kín, không ánh sáng chiếu rọi, không cả gió lùa, nóng nực và mồ hôi. Người phụ nữ nằm ổ ngày ngày đối diện chỉ với một con người khác rất nhỏ bé mà họ vừa sinh ra. Và từ chỗ chỉ có biết nằm, ngắm nhìn, nói chuyện, sờ nắn cái sinh linh nhỏ bé chưa biết gì ấy, từ cái chốn tù mù nóng nực ấy, tình mẫu tử ra đời và được hun đúc.

Vậy là từ chỗ cứ ngỡ Nguyễn Ngọc Tư phê phán cái chuyện nằm ổ của đàn bà như là một hũ tục tra tấn chị em ngày sinh nở, nhưng thực tế là chị đã phát hiện ra một ý nghĩa hết sức lớn lao từ tập tục xa xưa ấy. Hãy đọc to lên điều phát minh mới mẻ ấy của Nguyễn Ngọc Tư: "Nhưng bạn vẫn còn đây, tay bạn vẫn nắm tay hắn, hơi thở vẫn còn bên hơi thở dù những ngày rất dài qua đi. Và cái thế giới nhỏ bé đó thắp mãi trong ký ức một ngọn đèn rực rỡ, lúc cô đơn nhất, yếu đuối nhất, có người ở bên người. Cái phương pháp ở cữ xưa cũ của mấy bà già, dường như vượt ra khỏi mục đích vì sức khỏe. Nghi ngờ lắm…"

Ba chữ "nghi ngờ lắm…" là một cái kết đầy hóm hỉnh và tinh nghịch của người phụ nữ trẻ viết văn - Nguyễn Ngọc Tư. Văn chương con gái có khác. Nữ tính vô cùng. Nói như vậy cũng là để nói: Trong tất cả các tác phẩm của mình, Nguyễn Ngọc Tư có cách viết rất giản dị. Chị chưa hề khoe chữ, không dùng các từ ngữ theo kiểu đao to búa lớn để hù người đọc, theo kiểu ta đây nhiều chữ lắm.

Cũng có lẽ vì thế mà trong tạp văn của Nguyễn Ngọc Tư, thỉnh thoảng bạn đọc lại bắt gặp những bất ngờ thú vị mà sâu sắc. Bài "Dời bến" kể về sự tha hóa nhanh chóng của một cô bé nhà quê lên thành phố làm người giúp việc. Lúc mới lên, cái gì cô cũng thấy ở thành phố không thể nào bằng được nhà quê. Ở thành phố, đến ngọn cỏ cái rau cũng phải đi mua; còn ở quê, chỉ cần ra vườn chút xíu là đã kiếm được cả rổ rau rồi, mua chi cho uổng tiền. Cái niềm tin chắc nịch như chân lý của cô bé nhà quê khiến người thành phố là ông, bà chủ nhà cũng thấy mình đúng là thua thiệt, nhìn vào đâu cũng không bằng ở quê. Vậy mà chỉ mới sáu tháng, sau một chuyến về quê trở lại, cô bé đã lật ngược lại chân lý: cái gì ở thành phố cũng đều hơn nhà quê hết. Đến đám giỗ cũng làm bánh lủ khủ mệt muốn chết; phải chi ở thành phố, chạy ù ra chợ là có đủ hết mọi thứ, khỏi làm chi cho mệt.

Bởi vậy, văn hóa là cái đặc trưng của mỗi vùng đất. Không có cái gọi là văn hóa cao hoặc văn hóa thấp. Chỉ có cái văn hóa ở thành phố và văn hóa ở quê mà thôi. Sự thích nghi với điều kiện sống chính là sự chấp nhận cái có lý của văn hóa ở mỗi vùng miền. Bài tản văn ngắn của Nguyễn Ngọc Tư thật ‎‎ý nhị mà sâu sắc như một luận đề triết học.

Tạp bút "Biển của mỗi người?" hiện đang có tại Thư viện tỉnh Vĩnh Long, trân trọng giới thiệu và mời các bạn đến tìm đọc, cảm nhận!

                                                                                Ký hiệu : 895.9228

                                                                                     Thùy Trang

Quay lại In bài viết

Các tin liên quan

Tin mới đăng

Liên kết website

Thông tin truy cập

Đang xem: 52
Hôm nay: 688
Hôm qua: 2259
Trong tuần: 8819
Trong tháng: 23038
Tất cả: 4482829